Tháng Tư, Sài Gòn nóng ‘nằm mơ cũng thấy lửa’

Tháng Tư, Sài Gòn nóng ‘nằm mơ cũng thấy lửa’

Nguyễn Sài Gòn/Người Việt

Đường phố Sài Gòn ngày nay đông nghịt người, trong cái nắng dường như suốt năm. (Hình: Getty Images)

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Hừng hực như lửa, kéo dài như dung nham, phủ chụp xuống mặt đất như một chiến trường bốc khói, bao trùm hết phận người, chia đều cơn nóng, mọi thứ đều sôi lên không chừa một thứ gì ngoài đôi mắt nhìn để biết là Tháng Tư đang về.

Đâu đó trên TV của nhà nước người ta đang phát hình chương trình ca nhạc đặc biệt “Giai điệu tự hào Tháng Tư về” như là một lời chào mừng hân hoan, không biết chúng hát cái gì nhưng chắc cũng không ngoài những bài nhạc đỏ được trộn lẫn cùng với những ca khúc… trữ tình vui tươi ân ái.

Nó cho thấy Tháng Tư không còn khô khốc máu lửa nữa nhưng đừng lầm tưởng họ đã quên đi, khi mà những khẩu hiệu vẫn đỏ lừ trên khắp mọi nẻo đường và âm nhạc ca tụng xiển dương vẫn là một thứ tiếng động không thể thiếu trên từng cây số.

Không ai quên khi mà những cơn mộng vẫn đêm đêm quay về trên những tấm lưng mồ hôi nhơm nhớp ướt, khi mà giấc ngủ vẫn bất an trên từng thân phận, 43 năm đủ cho một thế hệ khác lớn lên trong nhà tù mới.

Tưởng là họ sẽ quên đi những gì mà cha ông họ hứng chịu, nhưng những “kẻ thắng cuộc” thì không bao giờ. Họ kỷ niệm chiến thắng, họ ăn mừng những chiến công, cả guồng máy thông tin báo chí truyền hình cùng một lúc – thêm một “cuộc tổng tấn công” lần nữa.

Những đứa trẻ 40 tuổi “thua cuộc” bỗng nhiên thức giấc trong tiếng hò reo của những kẻ “thắng trận,” họ bỗng ý thức rằng mình đang ở trong một cuộc chiến khác, một cuộc chiến mà cha ông họ đã cay đắng bị ép giải giáp quy hàng.

Không ai chọn cửa để sinh ra nhưng Tháng Tư, năm 1975, vẫn là nỗi buồn kinh khiếp của những người ra đi và vẫn là cay đắng của kẻ ở lại và đương nhiên nó là niềm vui bất tận của kẻ chiến thắng, một thứ chiến thắng của kẻ “được bạc” mà có người đã viết lại nó như là những “kẻ thắng cuộc” khéo léo đến mức mà kẻ thua cuộc cũng phải méo miệng cười chấp nhận.

Tháng Tư với những cơn nắng quái kéo dài như một cơn bão lửa, ngày cũng như đêm dội xuống những hồi ức khốn cùng của một thế hệ khốn cùng, nó làm cho sự thù hằn ngày càng khoét sâu, làm cho những giấc mơ “hòa hợp hòa giải” trở nên dối trá xa vời, cho dù hai kẻ cựu thù  Mỹ-Cộng  đã quay lại bình thường quan hệ.

Nhưng những “kẻ thua trận Việt Nam Cộng Hòa” thì sao? Không thấy ai nói đến ngay cả người bạn Mỹ cùng chiến đấu với mình, trong khi những “kẻ thắng trận” thì ra sức rêu rao chảnh chọe ngồi vào đàm phán chiến lược và xem họ những người lính chế độ cũ là một đội quân ngoài lề cuộc chiến. Họ bị gọi là “Ngụy quân, Ngụy quyền” trong chiến dịch tẩy não của chế độ.

Nắng như điên, nắng như có mùi thuốc súng, nắng như chảy mỡ, nắng với những cuộc “ra đi” bao năm rồi vẫn còn vang bi khốc, chạy trên đường quốc lộ, chạy trên đồng, bơi trên biển mênh mông vô định không biết bến bờ.

Những cuộc tha hương lưu lạc như thế cứ kéo dài hết thập niên qua thập niên khác, thế hệ này chưa kịp chết đi thế hệ khác đã lớn dậy, mỗi một thời đại có một đố kỵ thù hằn khác. Lòng người càng ngày càng ly tán, dân Việt càng ngày càng hoang vu cách xa nguồn cội.

Có người nói tuổi trẻ Việt Nam bây giờ đã không kịp nhìn mặt nhau nữa và “Quốc-Cộng” muôn đời vẫn còn phân cách, khi mà những kẻ giàu sụ mới toanh của đất nước này bây giờ lại chính là Cộng Sản – những “kẻ thắng cuộc.”

Chúng đang bòn rút hút cạn hết tài nguyên của tổ quốc để rồi tháo chạy sang Mỹ, nơi mà một thời chúng đã từng gào lên “Đánh cho Mỹ cút…” như một định mệnh không đội trời chung của Tháng Tư nắng lửa bạo tàn… (Nguyễn Sài Gòn)