Xin hãy kiên nhẫn góp một bàn tay

Xin hãy kiên nhẫn góp một bàn tay

  

Ngo Du Trung FB

Tôi coi mấy cái clip quay lại cảnh dân bị cướp nhà, cướp đất; cảnh dân buôn bán nhỏ ven vỉa hè bị đập phá, tich thu hàng; và nghe nạn nhân than khóc, kêu réo: “Bác hồ ơi cứu dân”, hoặc “Chúng mày là quân cướp. Chúng mày quên hết lời bác hồ dạy rồi”…; mà thấy thương dân tôi mà cũng thấy thật cay đắng trong lòng.
Nên đã có người trách họ; cho rằng đến bây giờ mà họ còn chưa chịu mở mắt ra. Kể ra cũng có phần đúng!
*
Bộ máy tuyên truyền khổng lồ và tinh vi của VC đã bỏ công lao, sức lực, tâm trí để nhét vào đầu người dân Việt gần 3/4 thế kỷ một hình ảnh HCM yêu nước, yêu dân, đạo đức, thanh liêm, tài giỏi; hình ảnh một vị thánh của dân tộc. Và họ đã thành công rực rỡ.
*

Ngày nay, bổn phận của chúng ta là phải làm sao xoá bỏ cái “thần tượng HCM” trong lòng, trong óc người dân, chứ không phải ngồi yên mà trách những người dân nghèo khổ, thiếu hiểu biết đó. Chúng ta phải làm sao cho người dân hiểu HCM chính là nguồn cơn, chính là đầu mối, chính là người đã gây ra mọi thảm cảnh, mọi tội ác, mọi tang thương chết chóc suốt 75 năm nay.

Và dĩ nhiên cũng không phải chỉ một vài năm mà có kết quả được. Người dân Việt hiện nay đang ăn thực phẩm nhiễm độc thì cũng phải 10/20 năm sau mới thấy được cái… kết quả ung thư. Người dân Việt bị VC cho ăn thực phẩm tinh thần bị nhiễm độc đã 3/4 thế kỷ và ngày nay chúng ta đã thấy kết quả “ung thư tinh thần” rõ ràng trước mắt ra sao.

Thử ôn lại coi. Những người bị VC bỏ tù sau năm 1975, bị hành hạ, đày đoạ, làm nhục trong các trại tù của VC; vậy mà đến nay có người khi mở miệng ra vẫn nói “đi học tập cải tạo”, vẫn nói “từ ngày giải phóng”…. Những người bị VC bỏ tù, đày đoạ trong tù còn vậy, trách sao được người dân nghèo khổ thất học?!

Nhuộm đỏ một cái não cần thời gian. Mà tẫy cho sạch cái não đỏ đó thì cần thời gian gấp đôi.